Không dám đánh bài bằng tiền thật và làm phiền mình nữa

Không hiểu sao cái thời điểm đó mình lại thấy những điều quan tâm biến thành sự kiểm soát và phiền phức, mình dần tỏ thái độ khó chịu ra mặt, không trả lời tin nhắn và không nghe điện thoại. Có chăng mà nghe điện thoại thì kèm sự cáu gắt nhất định. Hắn buồn và khó hiểu, hắn có hỏi mình lý do nhưng mình cũng chẳng nói. Rồi chuyện gì đến cũng đến, hắn khóc và cũng dần …buông mình, không dám đánh bài bằng tiền thật và  làm phiền mình nữa. Chúng mình kết thúc trong im lặng, trong sự đau khổ của hắn mà đến giờ nghĩ lại mình vẫn thấy có lỗi…

anh-lan-36-355

Mình tính tạm thời không nới chuyện một thời gian, đợi vài tháng nữa mình ra trường, có việc làm ổn định mình sẽ về làm hắn bất ngờ kèm combo nhận thêm vài cái bạt tai; còn nếu khi đó duyên hết, hắn tìm được một người mới mình cũng thấy an ủi vì hắn tìm được đúng người để quan tâm.Nhưng xa thì nhớ, mình biết đánh bài đổi thẻ cào trên điện thoại hắn lại khóc, lại oán mình. Và chiều chủ nhật hôm nay mình hẹn hắn đi ăn để xin lỗi.

Không dám đánh bài bằng tiền thật và  làm phiền mình nữa

Hai con người ngồi trong quán chè đối diện cổng đại học Y nhưng chẳng nói lời nào. Mình lấy điện thoại gõ : Anh xin lỗi .Rồi đưa hắn. Hăn im lặng đánh bài đổi thẻ trên iphone…Thời gian trôi đi chậm hơn cả con ốc bò trên lưng con rùa, rồi hắn chìa điện thoại hắn với một lời nhắn (giờ mình cũng chả nhớ chính xác từng từ được):

– Anh có thấy mình xứng đáng với em không?

Và hắn lại nhắn tiêp:

anh-lan-36-354

– Chúc anh sống tốt và luôn mạnh khỏe.

Hai đứa đi khỏi quán chè. Hắn lên xe máy, còn mình đi bộ ra điểm xe bus chiều ngược lại.

cả chặng đường đi về là những câu hỏi đúng sai, buồn, và thở dài. Chia tay không phải vì hết yêu, mà chia tay vì cách yêu 2 con người không đồng điệu. Cái kết đã định sẵn, buồn thì ít, mà thấy thương thì nhiều…..không biết do ông trời ghét sao,khi xe bus điểm đúng bài thất tình của Trịnh Đình Quang thì tin nhắn của hắn tới: Sao anh không đánh bài đổi thẻ cào và  quay lại nhìn em? ,và những tin nhắn kết cho cuộc tình đầy nước măt. Giờ ngồi bên cửa sổ lộng gió viết những dòng này với những cảm xúc đan xen..

One comment

Leave a Reply