Thích game nông trại hay yêu em hơn?

Là một người từng yêu hay chỉ là một cơn mưa thoáng qua, chẳng đủ làm ướt tim em để em một lần nhìn về phía sau?

Ta quen em trong một chiều mưa. Cũng giống như cách chơi game nông trại bí ẩn những đôi uyên ương khác, ta hạnh phúc khi có em kề bên. Đợi chờ những tin nhắn từ em mỗi ngày, ngóng trông đến giây phút được gặp em, những cuộc hẹn hò bất tận trong những ngày lộng gió hay thậm chí một vài cử chỉ quan tâm nhỏ nhặt của em cũng đủ làm ta xao xuyến đến ngập hồn.

Em yêu âm nhạc, những bản nhạc không lời của Yiruma. Vào những ngày cuối tuần trong một quán cà phê ấm áp, em bắt ta nghe thử bản Kiss the rain và ta thấy bản nhạc ấy hay tuyệt. Cho đến tận bây giờ tôi vẫn khôgn biết game cao thấp là gì khi bên cạnh ta không còn em nữa, ta vẫn nghe lại khúc nhạc năm xưa, nó gợi nhắc ta nhớ về một người từng thuộc về ta, một người đã bỏ ta mà đi không lí do.

game nông trại bí ẩn

Em biết không, chắc là không. Con đường đôi ta chung lối ngày nào vẫn dài và rộng thênh thang kể từ khi em bước về nơi ấy, bỏ ta lại giữa những buồn đau trong đời.

Ta cô đơn bước đi trên con đường đó. Ta cần lắm một bàn tay, ta thèm được nghe giọng nói trong trẻo bên tai, ta muốn ôm bờ vai của ai đó, hôn lên khóe môi nồng nàn. Nhưng những hồi ức vè lần chơi game cao bồi trở về ngày hôm qua có còn đâu. Ta chếnh choáng trong cơn men tình. Ta muốn tìm một lối thoát để đưa đôi bàn chân bước về phương trời mới nhưng mãi mà ta không xóa được.

Thích game nông trại hay yêu em hơn?

Bởi lẽ tay buông nhưng lòng còn níu nên trái tim không thể rũ bỏ.

Tình yêu chân thành không có hai chữ “chiếm hữu” nên ta đã để em ra đi mà không một lần níu giữ. Ta nhìn em chơi minipoker quay lưng mà lòng ta thắt lại. Ngày em đi, vang vọng trong tim ta là giai điệu Kiss the rain cất lên nhẹ nhàng. Bản nhạc từng khiến ta hạnh phúc và cũng bản nhạc ấy chất chứa bao buồn phiền, lòng ta hoang hoải một giấc mơ đã tàn phai.

Ta học cách chấp nhận chơi game đổi thưởng sự thật như một lẽ hiển nhiên. Ta không thể giải thích tại sao nhớ thương còn rất nhiều mà em lại chọn cách ra đi. Ta cũng không hiểu bản thân ta tại sao cứ hoài nhớ mãi một bóng hình? Tại sao ta không thể quên được em dù chỉ trong một giây?

Có nhiều người yêu nhau nhưng lại chẳng đủ cản đảm để bước về phía nhau.Có những người yêu nhau nhưng cuối cùng họ vẫn không thể dắt tay nhau đi đến cuối con đường.Có những người yêu cách chơi của slot machine nhau nhưng lại thản nhiên buông tay, thả mặc cho nỗi nhớ giẫm đạp lên từng kỷ niệm.Có những người yêu nhau, thật sự rất yêu nhưng vẫn cứ chọn một lối rẽ không nhau.Có những người yêu nhau như vậy đấy!

Leave a Reply